Hồi Tưởng Marie A. || Erinnerung An Die Marie A. – Bertolt Brecht

Bertolt Brecht (10/2/1898 – 14/8/1956) là nhà thơ, đạo diễn sân khấu người Đức, một trong những kịch tác gia có tầm ảnh hưởng nhất thế kỷ 20. Ông từng là quân y phục vụ trong Thế chiến thứ nhất. Năm 1922, Bertolt Brecht nhận giải thưởng Kleist cho vở kịch đầu tay “Tiếng trống trong đêm”. Năm 1933, ông di cư sang Tiệp Khắc, rồi đến Pháp, Đan Mạch, Phần Lan và Mỹ (California). Năm 1947, Brecht trở về Zurich, Wien và sau đó sang Đông Đức. Ông mất tại Berlin ngày 14/8/1956 và được mai táng tại nghĩa trang Dorotheen.


HỒI TƯỞNG MARIE A
‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍
I
Vào một ngày trong trăng xanh tháng chín
Dưới bóng mát cây mận, không gian thật yên tĩnh
Tôi ôm lấy tình yêu tái nhợt của tôi
Và trong đôi tay – một giấc mộng dài.
Trên cao kia là bầu trời mùa hè xinh đẹp
Có một đám mây trôi, rất lâu tôi nhìn thấy
Đám mây trắng xóa bay trên bầu trời cao
Khi tôi ngước nhìn lên, mây không còn nữa.
‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍
II
Từ đó đến rồi đi, biết mấy mùa trăng
Đi qua cuộc đời ta, âm thầm, lặng lẽ
Những cây mận có lẽ đã bị đốn ngã
Và em hỏi tôi, tình kia đã thế nào?
Tôi trả lời em: tôi không thể nhớ
Nhưng tôi biết rõ em muốn nói điều gì.
Khuôn mặt người xưa, tôi quên từ đó
Tôi chỉ biết rằng: tôi từng ghé môi hôn.
‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍
III
Và cả nụ hôn, tôi đã quên từ lâu
Nếu không có đám mây trên bầu trời thuở ấy
Tôi vẫn còn nhớ và sẽ luôn nhớ rõ
Đám mấy trắng xóa đi qua bầu trời cao.
Những cây mận ra hoa thêm bao mùa nữa
Và người phụ nữ đã có những người con.
Nhưng đám mây trắng nở ra chỉ trong giây phút
Khi tôi ngước nhìn lên, mây đã vỡ tan trong gió mất rồi.
 
Pháp Hoan dịch từ nguyên tác tiếng Đức Erinnerung an die Marie A. từ Gedichte fürs Gedächtnis, Deutsch Verlags – Anstalt Stuttgart.
__________
ERINNERUNG AN DIE MARIA A.
I
An jenem Tag im blauen Mond September
Still unter einem jungen Pflaumenbaum
Da hielt ich sie, die stille bleiche Liebe
In meinem Arm wie einen holden Traum.
Und über uns im schönen Sommerhimmel
War eine Wolke, die ich lange sah
Sie war sehr weiß und ungeheuer oben
Und als ich aufsah, war sie nimmer da.
II
Seit jenem Tag sind viele, viele Monde
Geschwommen still hinunter und vorbei
Die Pflaumenbäume sind wohl abgehauen
Und fragst du mich, was mit der Liebe sei?
So sag ich dir: Ich kann mich nicht erinnern.
Und doch, gewiß, ich weiß schon, was du meinst
Doch ihr Gesicht, das weiß ich wirklich nimmer
Ich weiß nur mehr: Ich küsste es dereinst.
III
Und auch den Kuss, ich hätt’ ihn längst vergessen
Wenn nicht die Wolke da gewesen wär
Die weiß ich noch und werd ich immer wissen
Sie war sehr weiß und kam von oben her.
Die Pflaumenbäume blühn vielleicht noch immer
Und jene Frau hat jetzt vielleicht das siebte Kind
Doch jene Wolke blühte nur Minuten
Und als ich aufsah, schwand sie schon im Wind.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s