Những Mảnh Vỡ || The Fragments – Pháp Hoan

NHỮNG MẢNH VỠ
 
1
 
Yêu
Tôi phóng thích đoàn nô lệ trong tôi
Tôi triệu hồi những nụ hôn đã hoá đá
 
2
 
Nếu đồ vật có linh hồn thì chúng sẽ mang những linh hồn tĩnh
 
3
 
Những con chim đói đang xây tổ trong không gian
Bệnh tật kéo đến trong chiếc khăn tay của nàng dâu ngày cưới
 
4
 
Ta bắt cóc nỗi sợ hãi bằng lưỡi bén một con dao
 
5
 
Tiếng khóc em đang thanh lọc bóng tối
Chốn linh thiêng nơi tôi khởi sự bước vào
 
6
 
Mỗi hạt cát là một xác sao khô
Được chưng cất trong biển hồ nước mắt
 
7
 
Âm nhạc vô thanh đang kéo dài vành tai vô hình của hiện tại
 
8
 
Chân lý là vùng đất phủ đầy bóng mát của sự hoài nghi
 
9
 
Đêm đã khuya
Những người lao động khổ sai vẫn còn đập đá trên mặt trăng
 
10
 
Trong khu ổ chuột
Những giấc mơ rẻ tiền không có neo níu giữ
Cùng nhau trôi tuột xuống ống cống sau một cơn mưa trái mùa
 
11
 
Nếu những con cừu trở thành nhà văn
Chúng sẽ viết về sự thơ ngây đã đánh mất của mình
 
12
 
Chúng ta
Động vật tiến hoá
Quá bận rộn với những lo toan vụn vặt
Trong khi trên cây lũ đười ươi
Đương ngồi ngắm trăng lên sau đỉnh núi
 
13
 
Cô đơn trong góc tối đang vặn vẹo đau đớn tự hình thành
Tôi mở tiệc tiếp đón người bạn xa khi trời vừa hửng sáng
Gió thổi qua vòm trời Tình Huynh Ðệ
 
14
 
Đức Phật không bao giờ nói chính xác về chân lý trừ những lúc Ngài giữ sự lặng im
 
15
 
Những người ngủ trưa đang tạo ra nguồn năng lượng mộng mơ
 
16
 
Đức Phật đang dựng nên một mê cung của thương yêu dành riêng cho quỷ dữ
 
17
 
Từ tim người rót qua tim con một lời an ủi đầy ân huệ mùa xuân
Không còn hoa tươi trên bàn ăn vào mỗi sáng chủ nhật
Bụi mưa ngoài vườn làm đôi tay rời xa khỏi tầm với màu thiên thanh
 
18
 
Hãy đưa tôi đến ngọn hải đăng và thắp tôi sáng lên như lửa
Cho tôi hoá thành dải đá ngầm làm vỡ thuyền bè trong đêm
Cho tôi lớn lên như những đốm sáng đang lan tràn trong óc người điên
Cho tôi hát ca khi đứng nhìn chân mình vùi dập trong bão tố
 
19
 
Đôi nhân tình nằm mơ ngủ dưới bóng mát vườn cam
Nơi tình yêu đương nghỉ ngơi và mùa hè tăng sức nóng
Trong đường hầm ngổn ngang của xác thịt chất đống
Họ tìm nhau dưới tiếng rống rát bỏng con bò mộng gãy sừng
 
20
 
Hãy bày biện thức ăn lên bộ ngực căng đầy của cuộc sống
Hãy giăng mắc hy vọng khắp cánh rừng bằng chiếc lưới thanh âm
Hãy mang những bài hát rong của kẻ du lãng vào bên trong
Rồi tung hoa tươi lên mái nhà nơi mùa xuân đang vỗ cánh
 
21
 
Trong giấc mộng giữa đêm xuân này
Phương Đông là một dòng sông mơ màng ngủ
Tôi thấy mình là loài cá chép làm biếng suy tư
Đang bơi theo dòng nước và nuốt lấy những vì sao vừa ló dạng
 
22
 
Vũ trụ được dựng thành từ bộ xương khô một vị thần trong huyền thoại
Sáng nay nghiền nát tan thành bụi mờ phân tán khăp nơi
Khi hàng trăm tinh cầu mở mắt điên cuồng lao đầu vào nhau
Làm căng đầy nhựa sống trong từng sợi gân khô những bông hoa cuối vụ
 
23
 
Mọi thứ quanh ta đang hiện diện chói loà
Một bông hồng một nắm tro một bàn tay một lưỡi hái
Một nắm kim cương được tung vào mỗi góc cạnh của hiện tại
Ôi thời gian và sự giàu sang vĩnh cửu của nó!
 
24
 
Mỗi người nên tự thắp khuôn mặt của mình lên rồi đi tìm ánh sáng
 
25
 
Con người sẽ tha thứ lẫn nhau vào ngày phán xét cuối cùng
Cả thánh thần cũng nên như vậy
 
26
 
Nếu con người sống được một nghìn năm thì sẽ không còn đám thánh nhân cũng như phường ác đạo
 
27
 
Lương tâm là hạt cát trong chiếc giày ý thức
 
28
 
Chỉ những ai đang thực sự lạc bước mới hy vọng tìm thấy lối về nhà
 
____________
 
The Fragments
 
1
 
Love
I liberate the captive herd within me
I summon back the fossilized kisses
 
2
 
If things have souls then things bear static souls
 
3
 
Hungry birds are buildings nests in space
Affliction gathers in the handkerchief of a bride on her wedding day
 
4
 
We kidnap fear by the sharp-edged tongue of a knife
 
5
 
The sound of your crying purifies the darkness
A sacred place is where I begin an entrance
 
6
 
Each grain of sand is the carcass of a dried star
Distilled in the deep pool of tears
 
7
 
Dissonant music lingers in the bodiless ear of the present tense
 
8
 
Truth is the wafting shadowy zone of doubt
 
9
 
The night deepened
The toiling laborers continued beating moon rock
 
10
 
In the rat hole quarters
Cheap dreams have no anchor to hold
They float together straight down pipes after an unseasonable rain
 
11
 
If the sheep become authors
They will write about their innocence being lost
 
12
 
We
Evolved animals
Excessively preoccupied with petty calculation
While in trees with a tribe of orangutans
Naturally admiring the moon in ascent behind mountain tops
 
13
 
The loneliness in a dark corner contorts a self-constructed pain
I welcomeparty a friend from afar at the sky’s first break of light
The wind blows across the sky of Brothersisterhood
 
14
 
Buddha never speaks precisely about Truth except for when the Sir is protecting the silence
 
15
 
The lunchtime napping people are evolving a dreamy fountain of energy
 
16
 
Buddha is assembling a labyrinth of love exclusively reserved for evil
 
17
 
Your heart infuses my heart with a consoling word packed with spring bounty
Not a fresh flower remains on the Sunday morning eating table
Dusty rain beyond the garden makes a pair of hands far exceed cerulean
 
18
 
Pass me along to the lighthouse and burn me bright like fire
Let me become the jagged underground rocks that rupture a boat in the night
Let me get grow like the flecks of light breeding in the deranged brain of a man
Let me chant while watching my standing legs battered and buried in the hurricane
 
19
 
The mutual affection in a couple of supine beings sleeping beneath a shadowy patch of orange trees
Amorous feelings in repose and a summer of increasing heat
In the cluttered tunnels of stacked sensual flesh
They search for each other beneath scalding bellows of a ruminating ox with broken horns
 
20
 
Indulge yourself in the food of breasts teeming with life
Netting hope throughout the jungle with a web of sound
Carry the wandering songs of those romancing strollers within
Entangled fresh flowers climb up the roof where the spring rain flutters
 
21
 
In a midnight dream this spring
The East was a river skin of visionary sleep
I sense I am a lethargic carp lost in thought
Drifting with the stream and gulping stars as they take shape
 
22
 
The universe can be constructed out of the dried skeleton of a mythical deity
This morning a steamroller’s pulverized dust billow-blurred every place
As hundreds of planets opened their delirious eyes plunging head first into each other
The bloated vigor in every desiccated vein of the late-harvest flowers
 
23
 
Everything around us is blindingly present
A rose a gripped cinder a hand a scythe
A clenched diamond can be launched into each corner edge of the present
Time putrefies with its abiding richness!
 
24
 
All people should self-immolate their faces and on them search for light
 
25
 
Humans will be mutually set free upon entering the final judgment day
All saints should also be
 
26
 
If people could live one thousand years then there would remain neither guilds of saints nor of the woeful
 
27
 
The conscience is a grain of sand in the shoe of consciousness
 
28
 
Only those with true digression step a hoping search for home

4 comments

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s