LỊCH MÙA: CHẤT RƯỢU MẬT CỦA THI CA – Hoàng Ngọc-Tuấn

                            

                                       LỊCH MÙA: CHẤT RƯỢU MẬT CỦA THI CA
 
 
Đọc xong tập thơ Lịch mùa của Pháp Hoan, tôi chợt nghĩ miên man đến những câu chuyện uyên áo trong kho tàng thần thoại của nhân loại từ ngàn xưa — những câu chuyện kể về các vị thần của thi ca.
 
‍‍ ‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍* 
 
Có thần thoại kể rằng vị thần của thi ca từ khi sinh ra đã có chữ ở trên lưỡi, và khi những chữ ấy được cạo ra, trộn với rượu làm bằng mật ong lên men, cho các nhà thơ uống vào, thì chất rượu ấy sẽ gây nên một niềm cảm hứng cao cả, khiến các nhà thơ viết được những bài thơ sâu sắc về cuộc sống. Đó là chất rượu mà các nhà vua cũng cần uống trước khi lên ngôi, để có thể lãnh đạo đất nước bằng minh triết, sự nhiệt thành và lòng nhân đạo.
 
Có thần thoại kể rằng vị thần của thi ca cũng đồng thời là vị thần của âm nhạc, tình yêu và cái đẹp, vì thế nên thi ca gắn liền với hình ảnh những cây hạc cầm, hình ảnh những con chim bay hót chung quanh mái tóc của một con người mãi mãi ở tuổi thanh xuân đang ngồi dệt những đám mây.
 
Có thần thoại kể rằng vị thần của thi ca mang hình dạng của con thiên nga, bay bổng tự do trong bầu trời, và bầu trời là nguồn cảm hứng vô hạn của thi ca.
 
Có thần thoại cho rằng ánh mặt trời là thức ăn cho vị thần của thi ca, đem năng lượng vào thi ca, làm cho thi ca đâm chồi, nở hoa, kết trái, chứa đầy sức mạnh và luôn luôn vươn đến ánh sáng.
 
Có thần thoại giải thích rằng nước là bản chất của thi ca — ngôn từ của thi ca không ngừng trôi chảy, ý tưởng của thi ca như những tấm gương soi, tiết điệu của thi ca dâng lên và hạ xuống như những cơn thuỷ triều trong thiên nhiên, trong tâm hồn con người, và trong lịch sử của xã hội; cũng như nước, thi ca đích thực thì trong suốt và không thể bị huỷ diệt.
 
Có thần thoại kể rằng vị thần của thi ca mang hình trạng của mưa và của những con cá hồi, vì thi ca là một hành trình vĩnh viễn không ngưng nghỉ nhưng vẫn mãi mãi trở về.
 
Có thần thoại kể rằng vị thần của thi ca làm chủ bảy con suối của minh triết và nghệ thuật; mỗi con suối mang một màu sắc của cầu vồng, và mỗi màu sắc ấy là một phương diện của minh triết; và âm thanh của mỗi con suối là tiếng nói phát ra từ một trạng thái của tâm hồn.
 
Có thần thoại kể rằng vị thần của thi ca có đôi mắt nhìn xuyên qua bóng đêm, xuyên qua mọi chướng ngại, và thấy rõ cả đáy sâu của đại dương.
 
Có thần thoại kể rằng một đấng quân vương đã cầm thanh gươm dũng mãnh trong bàn tay phải để chinh phục mọi kẻ thù và cai trị giang sơn, khiến thiên hạ đều khiếp sợ; nhưng trong một trận chiến, cánh tay phải của ông bị chém đứt, ông phải quay về chữa lành vết thương và từ đó ông phải đeo một cánh tay bằng bạc, thay thế cho cánh tay bị chém đứt; không thể cầm gươm, ông cầm bút, và trở thành một vị thần của thi ca — ông viết những bài thơ đầy minh triết và tình yêu, và những bài thơ của ông đã chinh phục cả thiên hạ, mang hoà bình vĩnh cửu đến cho cuộc sống.
 
‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍*  
Tập thơ Lịch mùa của Pháp Hoan là câu chuyện về những mùa thay đổi trong thiên nhiên, trong tâm cảm và trong cuộc sống. Viết bằng những ngôn từ trong sáng và tự nhiên, thơ Pháp Hoan trôi chảy trong một thứ nhạc tính rất thuần khiết của sự chân thành, nhưng luôn toả ra những ý tưởng thâm trầm và tinh tế. Lịch mùa là một tập thơ chứa đầy những vẻ đẹp và mộng tưởng, nhưng cũng đầy sức mạnh và sự thật, đầy ánh sáng và sự cứu chữa.
 
Đọc xong Lịch mùa, tôi như được nếm một chén rượu mật ngọt ngào…
 
 
Hoàng Ngọc-Tuấn Sydney, tháng 7/2016

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Blog tại WordPress.com.

Up ↑

%d bloggers like this: