Từ B.B. đáng thương || Vom armen B.B. – Bertolt Brecht

Bertolt Brecht (1898 – 1956) là nhà thơ, đạo diễn sân khấu người Đức, một trong những kịch tác gia có tầm ảnh hưởng nhất thế kỷ 20. Sinh tại Augsburg ngày 10. 2. 1898. Ông từng là quân y phục vụ trong Thế chiến thứ nhất. Năm 1922, Bertolt Brecht nhận giải thưởng Kleist cho vở kịch đầu tay “Tiếng trống trong đêm”. Năm 1933, ông di cư sang Tiệp Khắc, rồi đến Pháp, Đan Mạch, Phần Lan và Mỹ (California). Năm 1947, Brecht trở về Zurich, Wien và sau đó sang Đông Đức. Ông mất tại Berlin ngày 14. 8. 1956 và được mai táng tại nghĩa trang Dorotheen. 

 
 
 
Từ B.B. đáng thương
 
 
1
Tôi, Bertolt Brecht, đến từ vùng đất của những cánh Rừng Đen
Mẹ đã mang tôi qua biết bao nhiêu thành phố
Khi còn nằm trong bụng mẹ. Hơi lạnh từ những cánh rừng đêm
Sẽ ở lại trong tôi cho đến ngày tôi ngừng thở
 
 
2
Thành phố bê tông là nơi tôi trú ngụ. Từ buổi đầu tiên
Được trang bị đầy đủ với những vật dụng tôi thừa hưởng:
Với sách báo. Thuốc lá. Và rượu mạnh mỗi đêm
Với tâm thế hoài nghi, biếng nhác và đầy thỏa mãn.
 
 
3
Thân thiện với con người. Tôi đặt lên đầu mình
Một chiếc mũ chóp cao như bao người trên phố
Tôi thầm nhủ: Họ là những con vật bốc mùi đặc trưng
Và tôi thầm nhủ. Thì đã sao. Chính tôi cũng là một trong số đó.
 
4
Vào buổi sáng tôi đặt lên chiếc ghế bập bênh
Một hoặc hai người đàn bà sau khi thức dậy
Tôi lơ đễnh nhìn họ và nói với giọng đinh ninh:
Rằng trong tôi có một kẻ không thể nào tin cậy
 
5
Vào buổi tối đám đàn ông tụ tập lại quanh tôi
Và chúng tôi gọi mình là ‘’Những quý ông lịch sự’’
Họ gác chân lên chiếc bàn gỗ trước mặt tôi
Mọi thứ đang tốt dần lên: Họ nói. Nhưng khi nào? Tôi không màng hỏi.
 
6
Buổi sáng xám xịt những cây thông đứng đái trước bình minh
Và đám ký sinh cùng lũ chim đêm giật mình kêu inh ỏi
Vào lúc đó tôi uống cạn ly rượu trong thành phố và quẳng đi
Mẩu thuốc lá rồi lên giường trong tâm trạng lo âu mệt mỏi.
 
7
Chúng ta, giống loài kỳ lạ, đặt mình trong
Những căn nhà ta cho rằng chắc chắn
(Rồi chúng ta dựng lên những cao ốc trên đảo Manhatan
Và hướng những cành Ăng-ten qua Đại Tây Dương rộng lớn).
 
8
Những gì đã đi qua thành phố, sẽ được lưu giữ lại: gió trời.
Căn nhà làm vui lòng kẻ ăn: Và y vét sạch nó
Chúng ta biết rằng, chúng ta là những kẻ nhất thời
Và điều gì đến sau ta: không đáng được nhắc tới.
 
9
Trong những cơn địa chấn sắp sửa xảy ra, tôi mong rằng
Tôi sẽ không để Viginia của tôi phải nếm mùi cay đắng
Tôi, Bertolt Brecht, chuyển đến sống ở những thành phố bê tông
Từ những cánh Rừng Đen trong mẹ tôi của một thời xa vắng.
 
 
 
 
Pháp Hoan dịch từ nguyên tác tiếng Đức Vom armen B.B của thi sĩ, kịch tác gia Đức Bertolt Brecht. Có tham khảo bản dịch tiếng Anh của Michael Hoffman 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Blog tại WordPress.com.

Up ↑

%d bloggers like this: