Ngục Thất – Pháp Hoan

Ngục thất
                                             
                                                        “Người đã đặt tên cho kẻ nô lệ đầu tiên
‍‍‍‍‍‍                                                        và ban phát cho hắn một con đường”
 
 
Từ phía sau lưng con nghe một tiếng động phát ra dữ dằn
tiếng cánh cửa nặng nề vừa mới đóng
cùng âm thanh sắc lạnh của ngọn gió thời xưa cũ
vừa mới trở lại khu vườn
giá rét lại trở về giá rét
hờn căm lại uống lấy hờn căm
trên những hàng cây Chúa đã xây ngục thất
kiên cố hơn những tảng đá nghìn năm
nằm chiêm nghiệm dưới đáy sâu lạnh giá.
 
“Tất cả những gì con đã làm là cho Người. Chúa của con!
Tất cả những gì con đã cố gắng nắm bắt là hoa khói giữa không trung
là sương vàng trong chiều hoang trở lạnh.”
 
“Con đã đi theo con đường mà Người đã vạch ra
như món quà, không một lời than thở
tuyết trên ngọn đồi xa và hoa trong đôi tay bé nhỏ
đã rữa tan trong thung lũng ướt át những vì sao.”
 
“Con đã xoay xở với những lời nói dễ thương
con đã khóc lên để nhìn nhận con đường
nhưng mùa xuân đã cài hoa khô lên mái tóc
còn có gì để cho và để nhận,
còn có gì để hận thù và thương yêu,
còn có gì để nguyện cầu và tha thứ?”
 
“Dưới những cây cầu cháy lên theo lửa dữ
dưới những cây cầu hơi thở mãi mãi lìa xa.”
 
“Con đã bay cao như chim chiều trước gió
dưới đôi cánh mềm là triệu triệu mũi tên
máu đã làm trời chiều sụp đổ
con đã chìm sâu như mũi neo cắt bỏ
trong biển đêm không một chút dịu yên
và con đã tìm kiếm cho mình một cái tên
cùng mục đích tồn tại trong thế giới.”
 
“Nhưng Người đã nối những con đường lại với nhau
xoay tròn trong mê cung của sương mù và bóng tối.”
 
“Con giờ không mong mình khôn ngoan hơn thú vật
Con đã biết quá nhiều hạnh phúc để rồi phải khổ đau
Có những con đường con phải bước qua mau
Nhưng lạy Chúa! Con sẽ không nuối tiếc.”
 
Niềm vui của con giờ không được phép bay lên đuổi kịp ánh sáng
tháng năm còn phải đợi chờ rửa tội
con cô đơn, con một mình bên bờ biển
những con sóng ngày xưa không còn nặng nề uốn éo
và những cơn gió buồn không cánh lướt bay qua.
Nhưng con sẽ cố gắng đợi chờ
hoang mang và nhẫn nại
giữa đêm tối đời con
cho đến khi ánh chớp lần nữa làm sáng rõ con đường
và con cất bước.
 
 
Germany 2013, từ Lịch mùa, Ajarpress 2016

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s