Grodek – Georg Trakl

Georg Trakl (3/2/1887 – 3/11/1914) là nhà thơ người Áo, anh trai của nghệ sĩ dương cầm Grete Trakl, một trong những nhà thơ biểu hiện quan trọng nhất trong văn chương tiếng Đức nửa đầu thế kỷ 20.

 
 
 
Grodek
 
Vào buổi chiều tối những khu rừng mùa thu rền vang
tiếng hung khí chết người, những cánh đồng vàng óng
và ao hồ xanh thẫm, trên cao là vầng nhật
lăn về chân trời tối đen; đêm bủa vây
những chiến binh hấp hối, tiếng kêu than hoang dại
từ những chiếc mồm rách bươm
Nhưng trên bãi trống âm thầm tích tụ
đám mây đỏ tía nơi trú ngụ một hung thần
máu tràn ra sóng sánh, trăng khuya thấm lạnh;
tất cả nẻo đường đều dẫn về mục rữa tối tăm.
Dưới tán lá lấp lánh tinh tú và đêm đen
bóng người em gái lướt qua khu vườn vắng
đón chào hồn ma những người anh hùng, đầu tóc đẫm máu 
và nhẹ nhàng vút lên trong đám lau sậy những ống sáo tăm tối của mùa thu.
Ôi, nỗi đau buồn kiêu hãnh hơn! điện thờ bằng đồng lạnh giá 
ngọn lửa nóng bỏng của tinh thần hôm nay được dưỡng nuôi bởi đớn đau mãnh liệt
những thế hệ không bao giờ được sinh ra.
 
 
Pháp Hoan dịch từ nguyên tác tiếng Đức 
———
Grodek là bài thơ cuối cùng của thi sĩ Georg Trakl, được ông sáng tác năm 1914. Trakl từng là lính quân y trong Đệ Nhất Thế Chiến, những ám ảnh kinh hoàng tại chiến trường Grodek (hồi đó thuộc đế quốc Áo-Hung) khiến ông trở nên điên dại, mất tự chủ và nhiều lần đòi tự sát bằng súng. Sau một thời gian chấn thương tâm lý và những cơn trầm cảm liên hoàn, ông tìm đến cái chết bằng cách sử dụng thuốc phiện quá liều tại bệnh viện quân sự Cracow vào ngày 3 tháng 11 năm 1914, ở tuổi 27. Grodek có lẽ là bài thơ quan trọng nhất và được biết đến nhiều nhất của Trakl.
__________
 
Grodek
 
Am Abend tönen die herbstlichen Wälder
von tödlichen Waffen, die goldnen Ebenen
und blauen Seen, darüber die Sonne
düster hinrollt; umfängt die Nacht
sterbende Krieger, die wilde Klage
ihrer zerbrochenen Münder.
Doch stille sammelt im Weidengrund
rotes Gewölk, darin ein zürnender Gott wohnt
das vergoßne Blut sich, mondne Kühle;
alle Straßen münden in schwarze Verwesung.
Unter goldenem Gezweig der Nacht und Sternen
es schwankt der Schwester Schatten durch den schweigenden Hain,
zu grüßen die Geister der Helden, die blutenden Häupter;
und leise tönen im Rohr die dunkeln Flöten des Herbstes.
O stolzere Trauer! ihr ehernen Altäre
die heiße Flamme des Geistes
nährt heute ein gewaltiger Schmerz die ungebornen Enkel.

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s