Ngọn đồi ký ức – Pháp Hoan

Ngọn đồi ký ức   ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ Khi còn là đứa trẻ chăn bò những hôm trời cuộn... Continue Reading →

Thân mình của khí – Ocean Vương

Ocean Vương (14/10/1988): Nhà thơ, nhà viết tiểu luận người Mỹ gốc Việt, chủ nhân của giải thưởng Whiting Award dành cho thơ năm 2016. Tuyển tập thơ đầu tay của Ocean Vương Night Sky With Exit Wounds (Bầu Trời Đêm Cùng Những Vết Thương Xuyên) nhận được nhiều lời khen ngợi từ giới phê bình và... Continue Reading →

Đầu-trước – Ocean Vương

Ocean Vương (14/10/1988): Nhà thơ, nhà viết tiểu luận người Mỹ gốc Việt, chủ nhân của giải thưởng Whiting Award dành cho thơ năm 2016. Tuyển tập thơ đầu tay của Ocean Vương Night Sky With Exit Wounds (Bầu Trời Đêm Cùng Những Vết Thương Xuyên) nhận được nhiều lời khen ngợi từ giới phê bình và... Continue Reading →

Cuốn phim – tua ngược – Günter Kunert

Cuốn phim – tua ngược ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ Khi tôi thức dậy Tôi thức dậy trong chiếc hộp màu đen Không hơi thở. ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍Tôi nghe: Mặt đất phía bên trên Đang dần mở. Những lớp đất đá... Continue Reading →

Giáng Sinh (truyện cực ngắn) – Lê Khải

Giáng Sinh   ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ Tuyết rơi trắng mặt đường. Có tiếng chuông gió lách cách chạm vào nhau. Đêm mùa Vọng cuối cùng, Chúa Nhật tuần lễ thứ tư trước Giáng Sinh. Tôi đi thăm hỏi những người cô độc trong thị trấn.   ‍‍‍‍‍‍... Continue Reading →

Pha lê – Paul Celan

PAUL CELAN (1920-1970) là nhà thơ, dịch giả người Ru-ma-ni, một trong những gương mặt thơ ca quan trọng nhất của văn học Đức nửa sau thế kỷ XX . Sinh ra trong một gia đình Do Thái nói tiếng Đức tại Czernowitz, Bucovina, trước đó là một tỉnh lỵ thuộc đế quốc Áo-Hung. Ông từng theo... Continue Reading →

Déjà vu (truyện cực ngắn) – Lê Khải

Déjà vu   ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍‍‍ Một sớm mùa xuân, hắn tựa mình trên ghế đọc cuốn Đi tìm thời gian đã mất, ngước mắt nhìn đồng hồ trên tường, đồng hồ đứng, chỉ 10h 15.   ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍‍‍ Mười năm sau, cũng một sớm mùa xuân, hắn tựa mình... Continue Reading →

Blog tại WordPress.com.

Up ↑