Tiếng mẹ đẻ (truyện cực ngắn) – Lê Khải

Tiếng mẹ đẻ
 
Hắn đến Hoa Kỳ sau khi chiến tranh chấm dứt, ngót đã hơn bốn mươi năm. Trong khoảng thời gian dài hơn nửa đời người, hắn chưa một lần trở lại nơi chôn rau cắt rốn. Những ký ức về nơi hắn ra đi dần phai mờ, theo dòng sông thời gian trôi vào quên lãng. Rồi một đêm, trong giấc mơ hắn thấy mình hoàn toàn quên tiếng mẹ đẻ. Bất lực, hắn cố gắng nhưng không nhớ được một từ. Tỉnh dậy, hắn chạy vội vào phòng sách, với tay lấy xuống cuốn nhật ký, và đọc. Hắn đọc bằng tiếng mẹ đẻ, thầm thì, từng chữ một, trong ánh đèn mờ, vừa đọc vừa khóc.
 
 
——-
Image: Melancholy, 1894 by Edvard Munch

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Blog tại WordPress.com.

Up ↑

%d bloggers like this: