3 Bài Thơ – Pháp Hoan

Chúa Ra Đời Giữa Đêm Đầy Sao
 
Ngọn gió mát lành đưa mây rời đại dương
làm căng những cánh buồm
lướt nhẹ trên mặt biển,
gió nâng đôi cánh thiên thần
đường dài thêm sức mạnh.
 
Ngọn gió đóng vai ông thầy tu
viếng thăm khu vườn nhà vua,
tiếng thì thào to nhỏ
của hàng ngàn chiếc lá
đang tranh nhau xưng tội.
trước khi lìa bỏ cuộc đời ngắn ngủi
xuống đất đen.
 
Gió thổi đến hoang mạc xa xôi
làm mát lành những vùng đất tội lỗi
làm thanh thản nét mặt những kẻ hành hương
đang mơ màng ngủ trên lưng lạc đà
trong một đêm đầy cát, gió và thần thoại
khi tất cả cùng nhau dịch chuyển
dưới ánh sáng ngôi sao chỉ đàng.
 
Đêm nay trên trời đầy sao
báo hiệu Đức Chúa ra đời.
 
Waldbroel, 11, 2012
 
 
 
Trước Phục Sinh
 
Lạy Chúa! Người có phải Thượng đế của con?
Người đã ở đâu dưới cơn mưa nặng hạt?
Trong không khí thành Jerusalem ngột ngạt
Có ai chỉ cho Người con đường đến với tình yêu?
 
Có ai đi lên đồi và khóc trước bình minh?
Có ai đang đưa tang những cổ tay bầm tím?
Có ai ngồi một mình trong căn phòng đóng kín
Nhảy múa đến tận lực rồi ngã qụy trước niềm đau?
 
Kìa bóng ai trên cánh đồng đừng vội bước đi mau
Trong hoàng hôn dài đâm xuyên qua cánh cửa
Giữa nền trời cháy lên trăm ngàn con sóng lửa
Một bàn tay ngả bệnh đang hấp hối trên một bàn tay
 
Không còn những đêm đông nghe Người kể chuyện
Không còn những con đường nơi Người đã đi qua
Không còn cơn gió thổi đến khi mặt đất đơm hoa
Không còn tình thương chứa trong từng hạt muối
 
Trên cánh đại bàng sáng nay mặt trời báo tin vui
Một cánh buồm vừa trở về từ đại dương bão tố
Một dòng sông đã tìm thấy lối đi thoát ra ngoài bóng tối
Và thế giới trở mình lần nữa đón ánh bình minh.
 
2012
 
 
 
Chiều Thu
 
Ánh sáng mùa thu tràn qua cửa sổ phòng khách một ngôi tu viện kín
Những vật trang trí bằng bạc sáng lên trong không khí tĩnh lặng vĩnh hằng
Khuôn mặt đau đớn của Đức Chúa Giêsu trở nên thanh thản dị thường
Vệt máu trên cánh tay Ngài vừa tan đi không để lại dấu vết.
 
Tất cả khuôn mặt của những vị khách khả kính bên trong
Phút chốc chìm vào những suy tư thẳm sâu về cuộc sống:
Niềm tin có phải là cách chúng ta đã đến với cuộc đời?
Tình yêu có phải là ngôi đền cuối cùng nơi linh hồn ta trú ngụ!
 
Dòng ánh sáng cuối buổi hoàng hôn đương tràn mạnh thêm vào
Xô đẩy những linh hồn thoát ra khỏi thân xác từ lâu quá rã rời mỏi mệt
Rồi hóa thành những thánh thiên thần vỗ cánh bay lên.
 
2012
______________
Artwork: The Flight to Egypt by Adam Elsheimer.
 

2 comments

  1. Cám ơn Pháp Hoan bài thơ “Trước Phục Sinh”
    Có những lúc nương tựa vào thơ để yên ổn, và đây là một trong những thơ đó, hay quá!

    “Có ai đi lên đồi và khóc trước bình minh?
    Có ai đang đưa tang những cổ tay bầm tím?
    Có ai ngồi một mình trong căn phòng đóng kín….

    Trên cánh đại bàng sáng nay mặt trời báo tin vui
    Một cáng buồm vừa trở về từ đại dương bão tố
    Một dòng sông đã tìm thấy lối đi thoát ra ngoài bóng tối”

    Liked by 4 people

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s