Bóng mát cây hồng táo (truyện cực ngắn) – Lê Khải

Bóng mát cây hồng táo
 
Năm lên chín tuổi, trong buổi lễ hạ điền, khi vương tử Siddhartha lần đầu ngồi yên dưới gốc cây hồng táo, thời gian quanh ông dừng lại.
 
Lá trên cành ngừng rơi, gió quanh ông ngừng thổi, và chiếc bóng của cây hồng táo đổ trên mặt đất cũng không hề xê dịch, mặc cho sự chuyển vận của mặt trời phía trên cao.
 
Chỉ đến khi bị đánh thức bởi hơi thở của chính mình, ông mở mắt và nở một nụ cười trên môi. Thời gian lúc đó trôi trở lại, cuốn theo tất cả mọi thứ trong dòng chảy của nó. Nhưng nụ cười hôm đó không hề mất đi, nó sẽ hiện diện lần nữa trên môi của đấng Giác Ngộ, hai mươi sáu năm sau, trong một đêm đầy dông bão khi ông ngồi tĩnh toạ dưới tán cây Bồ Đề.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Blog tại WordPress.com.

Up ↑

%d bloggers like this: