Tôi Là Ai | Wer Bin Ich – Rose Ausländer

Rose Ausländer (1901-1988) tên thực là Rosalie Béatrice Ruth Scherzer, sinh ngày 11 tháng 5 năm 1901 tại Czernowitz, Bukowina trong một gia đình Do-thái nói tiếng Đức, một trong bốn thứ tiếng thông dụng trong vùng. Sau Thế chiến thứ nhất, bà di cư sang Hoa Kỳ, rồi trở lại châu Âu để chăm sóc mẹ trong suốt Thế chiến thứ hai. Sống sót sau chiến tranh, năm 1944, sau khi Bukowina trở thành một phần của liên bang Soviet, bà lưu lạc sang nhiều nơi: Israel, Áo, Đức và cuối cùng Hoa Kỳ. Năm 1966, bà quyết định quay lại châu Âu lần nữa, nơi bà sống những năm còn lại tại căn nhà ngày xưa của nữ nhà thơ Đức gốc Do- thái Nelly Sachs ở thành phố Düsseldorf, miền Tây nước Đức. Suốt cuộc đời lưu vong và chạy trốn chiến tranh, bà chỉ có vỏn vẹn hai vali đựng hành lý. Rose sáng tác nhiều tác phẩm trong suốt sự nghiệp viết lách của mình, khoảng trên 2000 bài thơ. Bà mất ngày 3 tháng 1 năm 1988 và được an táng tại nghĩa trang Do-thái trong vùng. 

 

Tôi là ai
 
Khi tuyệt vọng
tôi viết những vần thơ
 
Khi hạnh phúc
những vần thơ tự viết
trong tôi
 
Tôi là ai
khi tôi không
viết
 
 
Pháp Hoan dịch từ nguyên tác tiếng Đức Wer bin Ich

One thought on “Tôi Là Ai | Wer Bin Ich – Rose Ausländer

Add yours

  1. Trees are poems that the earth writes upon the sky. We fell them down and turn them into paper that we may record our emptiness.

    Should you care to write (and only the saints know why you should) you must need to have knowledge and art and music — the knowledge of the music of words, the art of being artless, and the magic of loving your readers.

    They dip their pens in our hearts and think they are inspired.
    Should a tree write its autobiography it would not be unlike the history of a race.

    If I were to choose between the power of writing a poem and the ecstasy of a poem unwritten, I would choose the ecstasy. It is better poetry.
    But you and all my neighbors agree that I always choose badly.

    Poetry is not an opinion expressed. It is a song that rises from a bleeding wound or a smiling mouth.

    Words are timeless. You should utter them or write them with a knowledge of their timelessness.

    A POET IS a dethroned king sitting among the ashes of his palace trying to fashion an image out of the ashes.

    Poetry is a deal of joy and pain and wonder, with a dash of the dictionary.

    In vain shall a poet seek the mother of the songs of his heart.

    Once I said to a poet, “We shall not know your worth until you die.”
    And he answered saying, “Yes, death is always the revealer. And if indeed you would know my worth it is that I have more in my heart than upon my tongue, and more in my desire than in my hand.”

    If you sing of beauty though alone in the heart of the desert you will have an audience.

    Poetry is wisdom that enchants the heart.
    Wisdom is poetry that sings in the mind.
    If we could enchant man’s heart and at the same time sing in his mind,
    Then in truth he would live in the shadow of God.

    Inspiration will always sing; inspiration will never explain.

    We often sing lullabies to our children that we ourselves may sleep.

    All our words are but crumbs that fall down from the feast of the mind.

    Thinking is always the stumbling stone to poetry.

    A great singer is he who sings our silences.

    How can you sing if your mouth be filled with food?
    How shall your hand be raised in blessing if it is filled with gold?

    (Kahlil Gibran)

    Liked by 2 people

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Blog tại WordPress.com.

Up ↑

%d bloggers like this: