Phía Sau Bức Tường | Hinter Der Wand – Ingeborg Bachmann

Ingeborg Bachmann (1926-1973) là nhà thơ, nhà văn người Áo, một trong những nhà thơ quan trọng nhất trong văn chương hậu chiến Đức thế kỷ 20, nổi tiếng với hai tập thơ Thời gian kéo dài (Die gestundete Zeit) và Tiếng gọi từ chòm sao Đại Hùng (Anrufung des Grossen Bäre). Bachmann được biết đến trên văn đàn Áo khi tham gia vào nhóm văn học huyền thoại Nhóm 47 (Gruppe 47), gồm nhiều tên tuổi lớn trong văn học Đức – Áo thời đó như Ilse Aichinger, Günter Grass, Heinrich Böll, Marcel Reich-Ranicki và Paul Celan (tình nhân của bà). Thơ của Ingeborg Bachmann tập trung khai thác những khía cạnh triết học trong ngôn ngữ (chính bản thân bà cũng từng theo học triết học và bảo vệ luận văn tiến sĩ về Heidegger). Những tác phẩm sau này của bà chịu ảnh hưởng bởi triết gia đồng hương Ludwig Wittgenstein. Nhiều tác phẩm văn xuôi của bà chỉ ra những khó khăn của phụ nữ trong xã hội Áo thời Hậu chiến với mong muốn tìm thấy tiếng nói của chính mình. Bà được đọc rộng rãi trong giới độc giả nữ quyền sau khi qua đời. ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍

 
PHÍA SAU BỨC TƯỜNG
 
Tôi treo như tuyết trên cành
trong thung lũng của mùa xuân,
như câu thần chú lạnh lẽo tôi trôi trong gió,
rơi ướt những nụ hoa
như một giọt sương
bên trong chúng tàn lụi
như thể chìm xuống một vũng lầy.
Tôi là Ý Nghĩ-Liên Hồi-Của-Cái Chết.
 
Bởi không thể bước đi trong yên lặng, tôi bay
qua mọi bầu trời trên những toà nhà vững chãi
phá đổ những hàng cột và những bức tường hư hoại.
Kể từ khi không thể ngủ trong đêm, tôi cảnh báo
những người xung quanh với tiếng thét của đại dương.
Tôi đi qua cửa miệng của những thác nước trào tuôn
và xô ngã những tảng đá từ những đỉnh cao chói lọi.
 
Tôi là đứa trẻ của nỗi sợ hãi lớn lao dành cho thế giới
với niềm vui sướng và sự an bình luôn chứa đựng trong tim
như lưỡi hái trên cánh đồng vào một sớm bình minh
và tiếng chuông gióng lên khi ngày vừa kết thúc.
 
Tôi là Ý Nghĩ-Liên Hồi-Của-Cái Chết.
 
 
____
 
Pháp Hoan dịch từ nguyên tác tiếng Đức Hinter der Wand của Ingeborg Bachmann trong Gedichte 1945-1956 (Những Bài Thơ Thời Kỳ Đầu 1945-1956).
____
 
 
HINTER DER WAND
 
Ich hänge als Schnee von den Zweigen
in den Frühling des Tals,
als kalte Quelle treibe ich im Wind
feucht fall ich in die Blüten
als ein Tropfen
um den sie faulen
wie um einen Sumpf
Ich bin das Immerzu-ans-Sterben-Denken.
 
Ich fliege, denn ich kann nicht ruhig gehen,
durch aller Himmel sichere Gebäude
und stürze Pfeiler um und höhle Mauern.
Ich warne, denn ich kann des Nachts nicht schlafen,
die andern mit des Meeres fernem Rauschen.
Ich steige in den Mund der Wasserfälle
und von den Bergen lös ich polterndes Geröll.
 
Ich bin der großen Weltangst Kind,
die in den Frieden und die Freude hängt
wie Glockenschläge in des Tages Schreiten
und wie die Sense in den reifen Acker. 
 
Ich bin das Immerzu-ans-Sterben—Denken.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s