Con đường bất tận | The road goes ever on – J.R.R. Tolkien

Gửi chị Tống Mai!
 
Đây là bài thơ nằm trong chương cuối của tác phẩm The Hobbit, và cũng được nhắc đến nhiều lần trong tác phẩm The Lord of the Rings, khi nhân vật chính là người lùn Bilbo Baggins, sau chuyến hành trình đến Ngọn Núi Cô Đơn (The Lonely Mountain), trở về lại quê hương (The Shire) của mình. Leo lên ngọn đồi, trông thấy căn nhà ở đằng xa, ông dừng lại và cất lên bài hát này.
 
______
 
Con đường bất tận
 
Ôi những con đường cứ trải dài ra mãi,
Trên những tảng đá và dưới những hàng cây,
Qua những hang động nơi không có ánh ngày,
Và những con suối không chảy về biển lớn;
Qua làn tuyết trắng của mùa đông đổ xuống,
Và những nụ hoa của tháng sáu đẹp xinh,
Qua bao sỏi đá và đồng cỏ lung linh,
Và những ngọn núi nơi ánh trăng chiếu rọi.
 
Ôi những con đường cứ trải dài ra mãi
Dưới bầu trời sao và những đám mây trôi,
Đôi chân bé nhỏ đã đi khắp muôn nơi
Bây giờ mong mỏi trở về nhà lần nữa.
Bởi mắt đã thấy đao gươm và khói lửa
Và nỗi kinh hoàng trong Ngọn Núi Cô Đơn
Để được ngắm lại những đồng cỏ thân thương
Và cả ngọn đồi ta đã từng quen biết.
 
_________
Pháp Hoan dịch từ nguyên tác tiếng Anh The Road Goes Ever On (A Walking Song) của nhà văn người Anh J.R.R. Tolkien trong tác phẩm The Hobbit.

2 comments

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s