6 Bài Haiku (980-985) – Yosa Buson (Dữ Tạ Vu Thôn, 与謝 蕪村)

6 bài Haiku (980-985) của Yosa Buson (Dữ Tạ Vu Thôn, 与謝 蕪村)
 
Sét đánh gãy giàn
nhưng hoa dưa vẫn
sớm nay nở vàng.
 
Trên tấm chiếu tre
đôi chân gầy nhẳng
gió chiều vuốt ve.
 
Nóng đến phát điên
đặt thanh gươm xuống
để cầm quạt lên.
 
Trên tấm khăn êm
ngồi nghe tiếng ếch
trong đêm vọng về.
 
Buổi trưa mùa hè
tăng nhân đi giữa
muôn trùng tiếng ve.
 
Mưa đã tạnh rồi
trên ao nước đọng
vầng trăng rạng ngời.
 
____________________
* Pháp Hoan dịch từ bản dịch tiếng Anh trong Collected Haiku of Yosa Buson, traslated by W. S. Merwin and Takako Lento. Nguyên tác thơ của Yosa Buson (Dữ Tạ Vu Thôn, 与謝 蕪村).

4 comments

  1. “Nóng đến phát điên
    đặt thanh gươm xuống
    để cầm quạt lên.”
    Bài thơ này khiến H nhớ đến một câu chuyện được đăng ở fb Huyền Không Sơn Thượng, kể về một võ sĩ danh giá sau nhiều lần đấu kiếm thất bại đã tìm đến một ngôi chùa để vấn đạo. Vị đạo sư đưa ra giao ước bằng một ván cờ giữa võ sĩ và chú tiểu, một ván cờ sinh tử. Võ sĩ thua sẽ bị chém đầu, nếu thắng, sẽ được giải đáp khúc mắc nhưng phải chém đầu chú tiểu. Kết thúc ván cờ, võ sĩ thắng nhưng khi nhìn vào khuôn mặt thuần khiết của chú tiểu đã không thể xuống tay và trao kiếm cho đạo sư, nhận kết thúc bi thảm về mình. Vị sư cầm thanh kiếm cắt đi mái tóc của võ sĩ và nói rằng: con đã thắng một trận đấu quan trọng nhất rồi.

    Đã thích bởi 2 người

  2. Có lẽ câu chuyện trên hư cấu mà không thấy quá phi lý khi đọc cuốn “võ sĩ đạo, linh hồn của Nhật Bản” – Nitobe Inazo, H cũng phần nào cảm nhận được. Xin trích lại một đoạn mà H cảm thấy giống tinh thần “十 載 輪 交 求 古 劍, 一 生 低 首 拜 梅 花 – Thập tải luân giao cầu cổ kiếm, Nhất sinh đê thủ bái mai hoa”:
    “Hồn Yamato của đảo quốc
    Người lạ hỏi ở đâu
    Hoa anh đào dại
    Thơm mùi trong sáng sớm.
    _Moto-ori (1730-1801)

    Yamato là tên cũ của nước Nhật. Yamato-damashi nghĩa là hồn Yamato được ví như hoa anh đào dại, không phải là thứ hoa mềm yếu.”
    Hay như,
    “…hoa anh đào, tượng trưng của võ sĩ đạo, dẫu có bị gió bốn phương làm rơi rụng, …”đứng lại mà ngắm” sẽ thấy mùi hương của nó bồng bềnh trong không khí trên ngọn đồi xa xôi mút mắt, như câu thơ của một thi sĩ Quaker
    Du khách cảm mùi thơm
    Không biết từ đâu đến
    Dừng chân bên mé lộ
    Trời cao, một lời nguyền.”

    Đã thích bởi 2 người

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s