13 bài Kanshi (Hán thi, 漢詩) – thiền sư Ryokan Taigu (Lương Khoan Đại Ngu, 良寛大愚).

13 bài Kanshi (Hán thi, 漢詩) của thiền sư Ryokan Taigu (Lương Khoan Đại Ngu, 良寛大愚).
 
Kanshi (1)
Trong bông tuyết đang rơi
Có ba nghìn thế giới
Trong ba nghìn thế giới
Có bông tuyết đang rơi.
 
Kanshi (2)
Dưới thông đứng một mình
Thời gian đà trôi nhanh
Bầu trời xanh bất tận
Hỏi ai bạn đồng hành?
 
Kanshi (3)
Ai nói thơ tôi chính là thơ?
Thơ tôi nào phải thơ bao giờ.
Thơ chẳng là thơ anh đã hiểu,
Giờ có thể ngồi nói chuyện thơ!
 
Kanshi (4)
Khất thực trong làng dạ bình an,
Dưới núi ngồi yên bóng xế tàn
Một mình, một y và một bát-
Cuộc đời tu sĩ thật là sang!
 
Kanshi (5)
Trời ở trên cao núi dưới xa;
Canh trà đạm bạc chỉ mình ta.
Quanh năm không hiền nhân lui tới,
Chỉ có tiều phu thỉnh thoảng qua.
 
Kanshi (6)
Một nghìn đỉnh núi khoá trong mây
Mười vạn lối đi chẳng dấu hài
Ngày ngày đối diện bức tường cũ
Cửa sổ chất đầy hoa tuyết bay.
 
Kanshi (7)
Thiền thất- bốn bức vách đơn côi
Sớm hôm chẳng lấy một bóng người
Bên song mình ta ngồi lặng lẽ
Chỉ nghe khoan nhặt tiếng lá rơi.
 
Kanshi (8)
Trùng trùng núi biếc trước và sau
Thăm thẳm đông tây trắng một màu
Lữ khách trên đường như có gặp
Tin tức nào lấy để trao nhau.
 
Kanshi (9)
(cho nhưng đứa trẻ đã qua đời bởi dịch đậu mùa)
 
Khi mùa xuân vừa đến
Trên những cành cây khô
Muôn loài hoa nở rộ.
Nhưng còn lũ trẻ thơ
Cùng lá thu rụng xuống
Chẳng trở lại bao giờ!
 
Kanshi (10)
Tâm anh chính là Phật
Đạo chẳng dẫn về đâu
Đừng tìm kiếm mong cầu
Đẩy xe lên phương bắc
Lại muốn tìm về nam
Thời làm sao tới được?
 
Kanshi (11)
Mùa đông giữa tháng mười một
Hoa tuyết rơi dày và nhanh
Nghìn núi, một màu trắng tinh
Thế nhân, đôi người lui tới.
Cỏ hoang gài đôi cánh cửa
Đêm sâu ba cõi lặng thinh
Bếp lửa chiếu sáng im lìm
Cổ thi trước đèn lần giở.
 
Kanshi (12)
Con đường hẹp phủ bởi cánh rừng sâu;
Khắp bốn bên núi cao vờn bóng tối.
Lá mùa thu đã rụng xuống từ lâu.
Không có mưa, đá vẫn còn rêu nổi.
Về thảo am lối đi đôi người biết,
Trên tay cầm một rổ nấm rừng nâu
Và bình nước từ giếng chùa tinh khiết.
 
Kanshi (13)
Thổi qua thiền thất gió mùa đông
Không một vật tư ở trong phòng
Bên ngoài, một nghìn cây trắc bá
Trên tường, thi tứ đã đề xong
Ấm trà còn vương làn bụi mỏng
Bếp lửa vẫn chờ hơi khói xông
Dưới trăng ai đó đang gõ cửa
Hẳn rằng ông lão ở Xóm Đông.
 
______________
* Pháp Hoan dịch từ bản dịch tiếng Anh của John Stevens trong Dewdrops on a Lotus Leaf. Zen Poems of Ryokan. Translated and Introduced by John Steven và bản dịch tiếng Anh của John Stevens trong One Robe, One Bowl. Zen Poems of Ryokan. Translated and Introduced by John Steven. Nguyên tác thơ Ryokan Taigu (Lương Khoan Đại Ngu, 良寛大愚).

2 comments

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s