Chương 3 – Tính Dễ Bị Tổn Thương – Patricia Donegan

Haiku (1296) – Hisajo Sugita (杉田 久女; Sam Điền Cữu Nữ)
 
Qua lớp vải lanh
ánh trăng chạm đến
làn da trắng ngần.
 
Moonlight-
through thin clothes
to naked skin.
 
Để trở nên trần trụi, và cho thế giới chạm vào – dẫu là ánh trăng hay con người. Chạm sâu đến nỗi điều đó gần như là một sự ham muốn nhục dục, như thể trở thành một với sự Bí Nhiệm của thể xác và linh hồn. Thực ra bài haiku này có nguồn gốc từ một câu chuyện dân gian Nhật Bản, kể về nàng công chúa Soto Ori Hime, người nổi tiếng có làn trắng sáng không tì vết, trắng đến nỗi có thể chiếu xuyên qua lớp y phục của nàng. Ánh trăng trong trường hợp này cũng thế, đã khiến cho làn da của nữ thi sĩ trở nên phát sáng. Không giống như những bài haiku thông thường về trăng, bài haiku này, được viết bởi một nữ thi nhân ”lập dị”, không đơn giản chỉ nói về việc thưởng trăng và cảm nhận ánh trăng ở trong tim, mà là sự cảm nhận ánh trăng trên toàn bộ cơ thể, xuyên qua lớp y phục cho đến tận làn da. Thường người ta chỉ nói về việc tắm nắng, chứ ít ai nói đến việc tắm trăng, hơn nữa tắm trăng trong khi vẫn bận trang phục trên người. Trong xã hội Nhật Bản hiện đại có nhắc đến khái niệm ”đụng chạm thể xác” giữa những người thân thiết với nhau như cha mẹ, anh em, bạn bè hoặc người yêu – những người mà bạn có thể tắm chung, trong phòng tắm công cộng hoặc ở suối nước nóng, ngâm mình trong dòng nước, yên lặng hoặc trò chuyện thân mật với nhau, để trở về với trạng thái nguyên sơ của đời sống. Đó là cảm giác về nhà, không ngại ngùng hoặc khiển trách, và chỉ để thư giãn trong sự trần trụi hoàn toàn của thể xác và linh hồn.
 

___________

* Pháp Hoan dịch từ bản dịch tiếng Anh trong Haiku Cho Tâm Hồn: 108 Bài Thơ Để Nuôi Dưỡng Sự Tỉnh Thức & Mở Rộng Trái Tim (Haiku Mind, 108 Poems to Cultivate Awareness & Open Your Heart) của Patricia Donegan. Nguyên tác thơ của nữ nhà thơ người Nhật Hisajo Sugita (杉田 久女; Sam Điền Cữu Nữ).

2 comments

  1. Chị gởi Pháp Hoan:
    “In the depths of the mirror the evening landscape moved by, the mirror and the reflected figures like motion pictures superimposed one on the other. The figures and the background were unrelated, and yet the figures, transparent and intangible, and the background, dim in the gathering darkness, melted into a sort of symbolic world not of this world. Particularly when a light out in the mountains shone in the centre of the girl’s face, Shimamura felt his chest rise at the inexpressible beauty of it.”
    (Snow Country)

    Đã thích bởi 1 người

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s