27 bài Kanshi (Hán Thi, 漢詩) – Ikkyu Sojun (一休宗純, Nhất Hưu Tông Thuần).

27 bài Kanshi (Hán Thi, 漢詩) của đại sư Ikkyu Sojun (一休宗純, Nhất Hưu Tông Thuần).
 
 
Kanshi (01)
 
Thú vị làm sao được ngắm nhìn
Người đàn bà đẹp giống như tranh
Qua khe cửa hở trong phòng tắm
Tẩm ướt mặt hoa với ngực trần
Khi ngâm thân mình trong nước ấm
Lão tăng thư giãn cả châu thân
Dẫu được bạc vàng như Hoàng Đế
Của nước Trung Hoa cũng chẳng cần!
 
 
Kanshi (02)
 
Làn nước xuân sâu gợn sóng tình
Mơ cùng ân ái với giai nhân!
Bên trên toà tháp cao ngất ngưởng
Ngồi hát nghêu ngao một lão thiền.
Bao nhiêu lạc thú trôi qua miệng
Khi hôn người đẹp giữa lời kinh
Nhưng tâm không hề vương ý niệm
Vì một ai kia hiến thân mình.
 
 
Kanshi (03) – Bài Ca Ngư Phủ
 
Ngồi thiền, nghiên cứu Pháp thâm sâu
Anh sẽ đánh mất Tánh nhiệm mầu
Thế nhưng bài ca người đánh cá
Xua đi tất cả nỗi u sầu.
Lặng lẽ mưa rơi trên sóng cả
Âm thầm trăng hiện giữa đêm thâu
Lão ông cất tiếng ca giòn giã
Đêm đêm vọng đến bến giang đầu.
 
 
Kanshi (04)
 
Chán chường với lạc thú tình trai
Ta về ôm vợ ngủ canh dài
Con đường khổ hạnh sao chật hẹp
Chưa bước chân đi đã mệt nhoài.
Nói chuyện Thiền môn thêm phiền toái
Ngôn từ sáo rỗng nhớp cả tai
Chi bằng ta hãy câm miệng lại
Chơi trò ân ái suốt cả ngày.
 
 
Kanshi (05)
 
Đệ tử Lâm Tế thật khù khờ
Không hề hiểu được ý thiền sư
Bần tăng là Con Lừa Bịt Mắt
Thế nhưng biết cách để qua bờ:
Trò chơi tình ái là chân lý
Giúp người thấy được lẽ huyền cơ
Nghìn năm thiền toạ còn thua cả
Âu yếm bên nhau mấy canh giờ.
 
 
Kanshi (06) – Ẩn Tăng Miền Núi Sâu
 
Đã bấy lâu nay chỉ một mình
Không người lai vãng viếng tăng nhân
Lấy lá vàng kia làm bằng hữu
Cùng hoa thắm nọ để đồng hành
Lặng lẽ lão sư nơi núi vắng
Âm thầm thiền tử chốn am tranh
Kìa cây mận trắng thân khô héo
Bất chợt trăm hoa nở trên cành.
 
 
Kanshi (07) – Đến Mori, Ca Nhân Mù Miền Địa Ngục
 
Lá cành khô héo ở khắp nơi
Nàng mang xuân sắc đến cho đời
Hoa thắm, lộc non lên mơn mởn
Cùng lời hứa hẹn nở xinh tươi
Mori, nếu như ta quên mất
Thâm ân của nàng phút nào thôi
Hãy để lửa địa ngục thiêu đốt
Xác thân trong ức kiếp luân hồi.
 
 
Kanshi (08)
 
Nhớ sao lúc mộng ước chia đôi
Trái tim ta chẳng nói nên lời
Má phấn của nàng tươi hơn cả
Những đoá hoa xuân nở rạng ngời
Tình yêu ngọt ngào giờ nàng đã
Dành cho kẻ khác ở trên đời
Vẫn hát bài tình ca năm cũ
Chỉ là giai điệu khác xưa thôi.
 
 
Kanshi (09) – Thơ Dùng Đổi Thức Ăn
 
Lần nữa ta về với Núi Đông
Không có gì ăn mấy hôm ròng,
Khi đói một bát cơm chẳng thể…
Trăm nghìn lạng bạc cũng bằng không!
Thiền giả năm xưa đem trí tuệ
Đổi lấy dăm ba hạt tùng thông,
Nhưng lão tăng nay không vì thế
Ngừng yêu trăng bạc với mây hồng.
 
 
Kanshi (10) – Trốn Chạy Chiến Tranh từ Mika-no-Hara đến Nara
 
Rõ rành dưới mỗi bước chân ta,
Khấp khểnh lối đi giữa sơn hà,
Núi sông nơi này nào khác với,
Núi sông bất tận xứ Trung Hoa.
Muôn dặm đường dài rồi cũng tới,
Trăm nghìn khổ ải đã vượt qua.
Đọc thơ Đỗ Phủ nay ta mới,
Cảm nỗi đau thương cảnh mất nhà.
 
 
Kanshi (11)
 
Am vắng chẳng có khách tới thăm,
Bên đèn văng vẳng tiếng thơ ngâm;
Lão không theo lối đi vạch sẵn,
Chỉ thuận theo đường của gió trăng.
Xuân đến, lòng vui hơn một chút,
Đêm về, tiết khí vẫn lạnh căm.
Kìa băng đóng cả hoa mận trắng,
Trên tờ thư pháp của lão tăng.
 
 
Kanshi (12) – Pháp Sư Tình Yêu
 
Suốt cả cuộc đời lão đã dành
Chơi trò tình ái với giai nhân
Cho đến hôm nay không hối hận
Dẫu đã chìm trong chốn bụi trần.
Lão đây cũng không hề hổ thẹn
Tháng ngày thích chí tự Cuồng Vân
Nhưng lão chỉ sợ khi thu đến
Chẳng được mây mưa dẫu một lần!
 
 
Kanshi (13)
 
Ngày ngày tăng sĩ ở khắp nơi
Nghiên cứu Pháp môn nghĩa tuyệt vời
Tụng đọc những bộ kinh siêu việt
Không hề xao nhãng hoặc buông lơi.
Nhưng họ đâu biết rằng trước hết
Phải nên học cách hiểu được lời
Của vầng trăng bạc và núi tuyết
Của cơn gió thổi và mưa rơi.
 
 
Kanshi (14) – Lão Ghét Nhang Trầm
 
Pháp Phật vi diệu và sâu xa
Làm sao lường được ý Thiền Na
Thế nhưng một lũ tăng thượng mạn
Khua môi múa mép ở trên toà.
Lão chẳng quan tâm lòng sùng tín
Nằm trên đầu lưỡi kẻ ba hoa
Nhưng lão quả thực không chịu nổi
Cái mùi nhang thối trước Phật Đà.
 
 
Kanshi (15)
 
Thời buổi của lắm kẻ long nhong
Xuất gia còn chen chốn bụi hồng
Tập tành sáng tác dăm bài kệ
Kiếm chút danh gì với núi sông.
Trong thất lão tăng không hề có
Tài năng cho những thứ viển vông
Ở đây chỉ có mùi chân lý
Khi gạo sôi lên giữa vạc đồng.
 
 
Kanshi (16)
 
Mười hôm trú ở chùa làng xa
Lão đây đã ngao ngán Phật đà
Một sợi tơ hồng căng giữa háng
Cứ dài ra mãi những ngày qua.
Nếu anh có đến tìm lão nạp
Tốt hơn anh hãy biết rằng ta:
Chẳng trong quán rượu, trong chợ cá
Thì trong nhà thổ với đàn bà.
 
 
Kanshi (17) – Ca Ngợi Món Bạch Tuộc
 
Nhiều cánh tay ngon chẳng khác gì
Quán Âm Bồ Tát đấng từ bi
Hiến trọn thân mình trong chiếc bát
Kính cẩn nâng lên, kính cẩn quỳ.
Vị của đại dương, không hề tạp
Thêm chút chanh tươi, chẳng thể bì!
Xin lỗi chư Phật vì lão nạp
Lại một giới nữa chẳng hành trì.
 
 
Kanshi (18)
 
Dẫu cõi ô trọc đã thoát ra
Thánh tăng vẫn xa cách Phật đà
Lầu xanh nếu một lần đến viếng
Trí Tuệ cao siêu sẽ chói loà
A-Nan năm xưa không được phép
Làm tình với cô gái bán hoa
Nên giờ ngài ấy không thể biết
Thú vui ân ái với đàn bà.
 
 
Kanshi (19)
 
Bà lão năm xưa đã chí thành
Sắm sanh lễ vật đến am tranh:
Dâng lên ông thầy tu đức hạnh
Một cô con gái đẹp tuyệt trần.
Đêm nay nếu như nàng xuất hiện
Ôm chầm lấy thân thể tăng nhân
Thời cây liễu héo muôn năm cũ
Sẽ đâm lộc mới ở trên cành!
 
 
Kanshi (20) – Tích Môn
 
Năm xưa khi Phật nhập Niết Bàn
Thiên nhiên trở lại cõi trần gian:
Một thanh kiếm sắc vung trước trán
Tâm thức, thân thể hoá đôi đàng.
Phật tánh vốn không sanh không diệt
Nhưng để đạt được, khó vô vàn –
Như muôn loài hoa tàn rồi nở
Mỗi khi trần thế đón xuân sang.
 
 
Kanshi (21) – Nón Lá, Áo Tơi
 
Ngư phủ, tiều phu thật tuyệt vời
Biết cách sống sót ở khắp nơi
Bồ đoàn toạ cụ dầu sang trọng
Thời có ích chi với cuộc đời?
Dép cỏ gậy tre ta cất bước
Ba nghìn thế giới mãi rong chơi
Quanh năm phiêu bạt cùng sóng nước
Suốt tháng lang thang với gió trời.
 
 
Kanshi (22)
 
Ký ức và suy tưởng của tôi
Về mối tình kia bỗng bồi hồi
Thơ văn giờ lãng quên tất cả
Không còn một chữ ở trên môi
Con đường giác ngộ bày trước mắt
Nhưng trái tim xưa đã mất rồi
Thế nên hôm nay Cuồng Vân Tử
Sáu nẻo luân hồi vẫn nổi trôi.
 
 
Kanshi (23) – Dương Vật
 
Vật trong khố vải hai tấc dài
Ta thường âu yếm nắm trong tay
Nếu có nữ nhân nào chạm phải
Mười phương thế giới tự hiển bày!
 
 
Kanshi (24) – Âm Vật
 
Khoé miệng xưa nay chẳng nói cười
Khoe hàng lông quý ở quanh môi
Chốn ấy chúng sanh thường lạc lối
Chư Phật ba cõi lại ra đời.
 
 
Kanshi (25)  
 
Dạ oanh rướn cổ hót lời kinh
Tưới khắp muôn cây tấm chân tình
Bồ tát là hoa rừng xinh đẹp
Kính cẩn vây quanh chú phật-chim.
 
 
Kanshi (26)
 
Trong chiến trận lu bù
Nói gì chuyện học, tu
Hãy mang theo gậy gộc
Để phang vô kẻ thù.
 
 
Kanshi (27) – Kệ Thị Tịch
 
Ai hiểu được lão sư
Trong thế giới đui mù?
Hư Đường dẫu sống lại
Cũng chẳng đáng một xu!
 
 
_____________
* Pháp Hoan dịch từ bản dịch tiếng Anh của John Stevens trong Wild Ways: Zen Poems of Ikkyū. Boston, Mass.: Shambhala, 1995. Nguyên tác thơ của thiền sư Ikkyu Sojun (一休宗純, Nhất Hưu Tông Thuần).
* Artwork: Portrait of Ikkyu (Seki, Ikkyu Osho shozo), section of sheet no. 12 from the series “Cutouts of the Fifty-three Stations (Gojusan tsugi harimaze)”. Date: 1852 by 歌川 広重 Utagawa Hiroshige (1797-1858).

One comment

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s