94 bài Haiku – Pháp Hoan (法 歡)

94 bài Haiku – Pháp Hoan (法 歡)
 
Một vị sư già
đội chiếc nón lá
lên đồi thưởng hoa.
 
Một mình thưởng hoa
cùng vầng trăng sáng
bên trong chén trà.
 
Cởi áo cà sa
sáng nay tôi đặt
dưới chân Phật đà.
 
Khoác áo cà sa
vị sư đi giữa
muôn nghìn bông hoa.
 
Cảnh mộng tan rồi
bên khung cửa sổ
hoa đào nhẹ rơi.
 
Sắc màu mùa thu
hiện trong đôi mắt
một lão sư mù.
 
Chùa miếu hoang tàn
bên ngôi mộ cổ
tiếng trùng ca vang.
 
Ẩn sĩ không tên
lấy hoa làm lịch
lấy trăng làm đèn.
 
Dưới vầng trăng thanh
hoa cúc đổ bóng
lên trên bức mành.
 
Bóng nến lung linh
dáng hình người đẹp
hiện giữa lời kinh.
 
Dưới thân người nằm
những trang kinh tối
sáng dần với trăng.
 
Giọt nước đàn bà
nhỏ vào lòng đất
địa ngục đơm hoa.
 
Giữa đôi lông mày
của người con gái
tây-phương hiển bày.
 
Sóng vỗ êm đềm
khuôn mặt người đẹp
dịu dần với đêm.
 
Trước cổng tam quan
bướm kia từ cõi
Phật nào bay sang?
 
Tuyết đã xuống rồi
lão tăng ngồi đọc
những trang sách đời.
 
Bóng mây bay qua
bướm kia đậu xuống
bên trên chén trà.
 
Dạo bước dưới trăng
hoa đào đổ bóng
trên đầu lão tăng.
 
Dậy mùi đỗ quyên
bên trong tay áo
một lão sư điên.
 
Tiếng sáo mơ màng
lão sư đi lạc
trên đồng cỏ hoang.
 
Giữa nghìn bông hoa
sáng nay thức dậy
bốn phương là Nhà.
 
Vào xứ mây sâu
ngoái đầu nhìn lại
hư vô một màu.
 
Trên áo cà sa
còn vương vài cánh
hoa mơ trắng ngà.
 
Đun nước pha trà
chú tiểu ngồi gật
bên con mèo già.
 
Dậy sớm trước hoa
nhà sư ngồi đợi
bên trong phòng trà.
 
Bên bờ sông quê
thiếu nữ ngồi giặt
vầng trăng mùa hè.
 
Tay cầm quạt mo
tăng nhân phe phẩy
bên trên chiếc đò.
 
Cầm chiếc quạt mo
chú tiểu la hét
đuổi bầy quạ ô.
 
Mây giăng cuối trời
một nhà sư đứng
bên trên ngọn đồi.
 
Cánh bướm bay ra
từ chiếc nón lá
của người bán hoa.
 
Cơn mộng tan rồi
chỉ còn bông tuyết
nhẹ rơi giữa trời.
 
Lão ngư ngủ say
dây câu khẽ chạm
vào giấc mộng ngày.
 
Ni sư lại nhà
đường xa tà áo
thoảng mùi cỏ hoa.
 
Bỉ ngạn đơm hoa
từ ngôi mộ cổ
đến chân Phật đà.
 
Bên trong giấc mơ
những bông bỉ ngạn
nở bên kia bờ.
 
Bông tuyết kia ơi
đâu cần được phép
để rơi khỏi trời.
 
Qua cõi Ta bà
bướm kia ngủ lại
trên đồng cỏ hoa.
 
Trong chùa làng xa
cả đêm tôi ngắm
dung nhan Phật bà.
 
Trong màn sương xuân
lời kinh tiếng mõ
khi xa, khi gần…
 
Tịnh độ của tôi
là cây mận trắng
nở trên sườn đồi.
 
Trà vừa nấu xong
bóng người đã đến
bên kia cánh đồng.
 
Leo lên đồi trà
hái dăm nắm lá
đãi khách tới nhà.
 
Nghe chuông đại hồng
những người cấy lúa
lại đi ra đồng.
 
Mưa rào đi qua
hạt vào giếng nước
hạt vô chén trà.
 
Lão sư giữa trưa
tay cầm bầu rượu
bước ra khỏi chùa.
 
Trên mái chùa quê
tiếng dế rỉ rả
suốt đêm mùa hè.
 
Ngôi làng bỏ hoang
nở quanh giếng đá
những bông cúc vàng.
 
Gió xuân nhẹ qua
nhành liễu ve vuốt
đôi vai Phật Bà.
 
Y áo chỉnh tề
nhà sư xá trước
một cành hoa lê.
 
Nghe tiếng thông reo
chư Phật ba cõi
cũng đồng tụng theo.
 
Nắng chiều chiếu sang
chảy từ chân núi –
năm con suối vàng.
 
Đến hẹn lại về –
bên khung cửa sổ
trăng và hoa lê.
 
Trăng đã lặn rồi
bên hoa mận trắng
lão sư còn ngồi.
 
Qua ngôi làng xưa
không hề có tiếng
trẻ thơ nô đùa.
 
Quanh búp măng vàng
trước nhà ai buộc
một vành khăn tang.
 
Ánh chớp loé lên
khói trầm cao thấp
bên trong ngôi đền.
 
Xác mối rơi ra
khi tôi vừa mở
cuốn kinh Di Đà.
 
Trong khói nhang trầm
nhịp nhàng uốn lượn
thân hình Quan Âm.
 
Giọt nước cam lồ
đêm qua còn vướng
trên nhành cỏ khô.
 
Chạm nhẹ ngón tay
giọt sương nhỏ xuống
từ bông cúc gầy.
 
Chú tiểu ngây ngô
đuổi theo cánh bướm
trong rừng hoa mơ.
 
Mười lăm năm dài
một cành Mai trắng
trước sân Phật đài.
 
Đồ tể ngủ say
một con bướm đậu
trên đầu ngón tay.
 
Giấc mộng ngọt ngào
đứa bé nằm ngủ
bên trong quả đào.
 
Tiếng chim mổ cây
hay là tiếng mõ
trong khu rừng này?
 
Ngày mới vừa sang
xác bầy kiến cánh
quanh cây nến tàn.
 
Trên đống tro tàn
của ngôi chùa cháy
cơn mưa muộn màng.
 
Chùa đã cháy xong
chẳng gì còn lại
ngoài chuông đại hồng.
 
Trên đống tro tàn
của ngôi chùa cháy
hoa dưa nở vàng.
 
Lão tăng thẫn thờ
dõi theo cánh bướm
trên rừng hoa mơ.
 
Gã đồ tể ngủ say
một đôi con ruồi đậu
ở trên đầu ngón tay.
 
Từ ngôi chùa làng quê
đến nhà người đồ tể
cách một rừng hoa lê.
 
Vào những sáng mùa đông
người đồ tể thức dậy
cùng tiếng chuông đại hồng.
 
Tiếng lợn kêu thất thanh
những đoá trà mi đỏ
dường tươi hơn mấy phần.
 
Bầy quạ diều kêu la
bay từ nhà đồ tể
đến mái chùa làng xa.
 
Kìa những bông hoa trà
đỏ hơn màu máu đỏ
bên con dao mổ gà.
 
Xoay mặt về biển khơi
ở bên trong giấc ngủ
vọng vang tiếng chim trời.
 
Những khoảnh khắc chiêm bao
dường như đang sống lại
trên tán hoa anh đào.
 
Tiếng sóng vỗ êm đềm
trên khuôn mặt người chết
ánh trăng vàng chiếu lên.
 
Trong phiên chợ làng xa
cá chép vàng được bán
bởi đôi tay Phật bà.
 
Phủi sạch tóc tên đầu
trăng và hoa chỉ lối
vào một miền núi sâu.
 
Rực rỡ khắp mọi miền
hoa anh đào nở đến
cõi Tam thập Tam thiên.
 
Kìa một chiếc cầu vồng
bắc từ ngôi chùa núi
đến rừng hoa đào hồng.
 
Còn say giấc ngủ trưa
lão tăng để mặc khách
gõ mãi lên cổng chùa.
 
Nồi cháo của tăng nhân
gió mùa xuân rắc xuống
vài cánh mơ trắng ngần.
 
Chớp sáng lên cuối ngày
tiếng một con ngựa hí
cuối chân trời đằng tây.
 
Từ độ tuổi mười lăm
bỏ sau lưng thế sự
tôi vào chốn tùng lâm.
 
Tiếng gióng chuông đại hồng
hay là tiếng sấm động
giữa một chiều mùa đông?
 
Ánh trăng vàng chiếu soi
ở bên trong bình bát
sọ một con cá mòi.
 
Đêm khuya lặng như tờ
ở bên trên mái cỏ
tiếng một con rắn bò.
 
Gióng tiếng chuông đại hồng
bầy ngỗng hoang đập cánh
ở bên kia cánh đồng.
 
Vầng trăng sáng giữa trời
bóng một con quạ đậu
trên đầu ông Phật ngồi.
 
Hoạ mi cất tiếng ca
mỗi lần cơn gió thổi
qua tán cây trúc ngà.
 
Cuộc đời của tôi đây
mười lăm năm mộng lữ
dưới gốc cây liễu gầy.
 
______________________

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s