Lắng Nghe Điều Bất Khả (những suy nghĩ về Pháp Hoan và thơ) – PhapXa Chan

 ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍‍‍ ‍‍‍‍‍‍LẮNG NGHE ĐIỀU BẤT KHẢ 
 ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍(Những suy nghĩ về Pháp Hoan và thơ)
  ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍‍‍ ‍‍‍‍‍‍
Pháp Hoan dẫn tôi đi thăm những khu rừng bằng cách bỏ tôi lại một mình trong đó bởi vì… anh ấy là khu rừng.
Để mặc tôi bơ vơ ngay trong lòng chỉ dẫn, anh ấy là khu rừng. Một cảm giác đè nặng khủng khiếp khi những ký tự cành lá, côn trùng, sỏi đá, tất cả được ghi trên nền giấy đen của bóng tối nguyên bản.
Tôi nhìn thấy một hải đăng vô ngôn trên hoa văn biển cả, được thâu hình bởi một đôi mắt chim. Một thứ im lặng gầm gào, cuồng nộ của biển đêm làm người đứng đó chỉ biết sững sờ trước bóng tối nguyên bản.
Ngay cả khi anh nói về bình minh, tôi vẫn nhìn thấy bóng tối ấy – thứ nguyên bản không thể pha tạp.
Một cảm giác bất lực hoàn toàn như mỗi khi đối diện với tinh cầu mang tên Trăng, tôi không thể làm gì cả. Tôi không thể làm gì sất!
Tôi cầm tập giấy trên tay mà cố giữ khư khư cho đôi bìa khép chặt. Từ những dòng chữ li ti, chỉ cần được phát âm ra sẽ có một con quái vật thức dậy. Nó mang trong mình thứ bóng tối đậm đặc, sẵn sàng khè ra và nuốt chửng tôi. Ngay cả khi chúng chưa được phát âm ra, chúng cũng đã tiềm tàng nguy hiểm.
Vậy phải làm sao bây giờ khi phải đối diện với một thứ quá lớn? Tôi sẽ im lặng kính ngưỡng như chính tác giả kính ngưỡng sự cô độc và bóng tối? Nghệ thuật không hẳn lúc nào cũng phải là sự khai phá, có khi nó là sự bảo tồn; như tôi, để đọc, hiếm khi nào dám mở cuốn sách của Pháp Hoan mà sẽ khép nó giữa đôi bàn tay run rẩy hướng về thánh đường của bóng đêm để lắng nghe điều bất khả…
  ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍‍‍ ‍‍‍‍‍‍
 ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍SỰ NGUYÊN BẢN CỦA BÓNG TỐI
  ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍‍‍ ‍‍‍‍‍‍
Tôi mới viết một đoản văn về Pháp Hoan và thơ của anh ấy. Viết xong rồi mà vẫn muốn viết một đoản văn nữa về đoản văn đó. Tôi muốn nói về nguyên bản và sự bảo tồn. Đọc thơ Pháp Hoan, tôi ngày càng nhận thức được điều đó. Cũng bởi lẽ tôi đang cảm thấy lạnh lẽo trong thế gian này. Chúng ta đang đi tìm gì hay chỉ đang làm nhàu chữ nghĩa. Tôi chẳng nói về các khuynh hướng nghệ thuật, tôi chỉ đang nói về một vùng nguyên bản mang tính siêu nhiên trong con người. Tôi đang thèm một cảm giác kinh khủng như Hamvas Béla nhìn vào lòng đại dương và thấy nỗi hãi hùng vì sự liên kết siêu hình với ruột rà của chính mình, như cư dân Lưỡng Hà tạo ra mê cung từ việc mổ bụng để quan sát nội tạng động vật. Tôi gần như chưa bao giờ thấy Pháp Hoan giả vờ điều gì trong thơ. Anh ấy việc gì phải giả vờ vì anh ấy có đứng với chúng ta đâu. Ở đâu đó cô quạnh bên những cây thông trên đỉnh cao của Nietzsche khi buổi ngày chưa rạng, tiếng hát ca rỉ rả trong mạch nguồn của tuyết giá vừa tan, chảy xuống xóm làng, phố xá mang theo thông điệp của Bóng Tối Nguyên Bản.
  ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍‍‍ ‍‍‍‍‍‍
 ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍ ‍‍ ‍‍ ‍‍‍‍‍‍‍‍ ‍‍‍‍‍‍
Nghe những tác phẩm âm nhạc của Pháp Xa và Pháp Hoan tại đây.
 

2 comments

  1. “Tôi nhìn thấy một hải đăng vô ngôn trên hoa văn biển cả, được thâu hình bởi một đôi mắt chim. Một thứ im lặng gầm gào, cuồng nộ của biển đêm làm người đứng đó chỉ biết sững sờ trước bóng tối nguyên bản.
    Một cảm giác bất lực hoàn toàn như mỗi khi đối diện với tinh cầu mang tên Trăng, tôi không thể làm gì cả. Tôi không thể làm gì sất!”
    Khi đọc thơ PH, H không còn thấy một cái tôi nào khác, luôn thấy mình đâu đó trong mỗi bài thơ mà không cần thêm điều gì để tỏ bày về mình nữa.

    Đã thích bởi 1 người

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s